Lời bài hát Bất Quá Nhân Gian – Chu Thuý Quỳnh | Lyrics mp3

Home Lời bài hát Lời bài hát Bất Quá Nhân Gian – Chu Thuý Quỳnh | Lyrics mp3

“Bất Quá Nhân Gian” là một bản nhạc buồn đầy ám ảnh được thể hiện sâu sắc qua giọng ca trầm ấm của Chu Thuý Quỳnh. Ca khúc gợi nên những triết lý nhân sinh sâu xa về kiếp người, về niềm tin, về nỗi cô đơn giữa nhân thế rộng lớn. Mỗi ca từ như một lời tự sự đầy thương cảm, khiến người nghe như lạc vào thế giới nơi chỉ còn lại tiếng lòng, nỗi đau và một khúc ca mong quên đi tất cả.

lời bài hát bất quá nhân gian

Nỗi buồn nhân thế trong “Bất Quá Nhân Gian”

Ca khúc “Bất Quá Nhân Gian” mang đậm chất trữ tình pha lẫn triết lý, là lời than thở của con người giữa những đớn đau và mất mát. Giọng hát Chu Thuý Quỳnh vừa nhẹ nhàng, vừa da diết như dẫn người nghe vào một cõi u hoài – nơi trăng, rượu, và ký ức đan xen thành nỗi nhớ khôn nguôi.

“Bất Quá Nhân Gian” không chỉ là một bài hát, mà còn là lời nhắn nhủ: Dù nhân gian muôn sắc, lòng người vẫn dễ tổn thương, và có khi, chỉ một khúc ca thôi cũng đủ để xoa dịu trái tim đang rỉ máu.

Lời bài hát Bất Quá Nhân Gian

Dù cho nhân gian kia còn bao niềm vui
Chẳng thể ủi an tâm hồn ta
Đã qua nhiều và thật nhiều những đắng cay
Những khổ đau bao ngày qua

Dặn lòng là phải trao đi niềm tin
Mà trái tim nhận lại được toàn những xót xa
Khóc cho người một giọt nhân sinh
Đến khi quay lại nhìn chẳng có ai bên mình

Trăng ở trên trời cao nào thấu
Vết thương mang trong trái tim hằn sâu
Ngồi buồn nhìn người xưa đã xa
Những kỉ niệm giờ tan theo ánh trăng tà

Này trăng ở trên cao nhìn xuống đây
Ai bôn ba khắp muôn nơi trời mây
Xin cho ta ngân lên một khúc ca
Nâng chén rượu này ta quên hết trần gian

Dù cho nhân gian kia còn bao niềm vui
Chẳng thể ủi an tâm hồn ta
Đã qua nhiều và thật nhiều những đắng cay
Những khổ đau bao ngày qua

Dặn lòng là phải trao đi niềm tin
Mà trái tim nhận lại được toàn những xót xa
Khóc cho người một giọt nhân sinh
Đến khi quay lại nhìn chẳng có ai bên mình

Trăng ở trên trời cao nào thấu
Vết thương mang trong trái tim hằn sâu
Ngồi buồn nhìn người xưa đã xa
Những kỉ niệm giờ tan theo ánh trăng tà

Này trăng ở trên cao nhìn xuống đây
Ai bôn ba khắp muôn nơi trời mây
Xin cho ta ngân lên một khúc ca
Nâng chén rượu này ta quên hết trần gian

Trăng ở trên trời cao nào thấu
Vết thương mang trong trái tim hằn sâu
Ngồi buồn nhìn người xưa đã xa
Những kỉ niệm giờ tan theo ánh trăng tà

Này trăng ở trên cao nhìn xuống đây
Ai bôn ba khắp muôn nơi trời mây
Xin cho ta ngân lên một khúc ca
Nâng chén rượu này ta quên hết trần gian

Xin cho ta ngân lên một khúc ca
Nâng chén rượu này ta quên hết trần gian

“Bất Quá Nhân Gian” là tiếng lòng của những ai từng trải qua khổ đau và cô độc, là lời tự sự nhẹ mà sâu như chính cuộc đời. Dưới giọng hát da diết của Chu Thuý Quỳnh, bài hát trở thành một khúc nhạc buồn nhưng đẹp – nơi người nghe tìm thấy sự đồng cảm và bình yên giữa dòng đời hối hả.