Lời bài hát Gối Gấm là bức tranh cảm xúc nhuốm màu hoài niệm, nơi tình yêu hiện lên không ồn ào mà thấm dần qua từng câu chữ. Qua giọng hát Phương Mỹ Chi, nỗi cô đơn của người con gái chờ đợi được khắc họa bằng ngôn ngữ dân gian mộc mạc, pha chút xót xa rất Huế. Giai điệu chậm rãi, ca từ giàu hình ảnh khiến người nghe như lạc vào một đêm dài, nơi ký ức yêu thương vẫn còn nguyên nhưng người đã xa.

Khi tình yêu chỉ còn lại tiếng thở dài trong đêm
“Gối Gấm” không kể một câu chuyện có mở – cao trào – kết thúc rõ ràng, mà trải ra cảm xúc bằng những mảnh vụn nhớ thương. Ở đó, người con gái nằm nghe trăng, nghe sao, nghe tiếng trống canh dồn, tự hỏi người đi đã về chưa. Tình yêu từng nồng nàn nay chỉ còn lại chiếc gối trống và những câu hỏi không lời đáp, tạo nên nỗi buồn rất khẽ nhưng sâu.
Lời bài hát Gối Gấm đầy đủ
Trăng hôm ni không tròn, cũng không khuyết
Đêm say nghiêng hương nồng, chén con đã cạn
Dăm ba câu hứa hẹn, tình anh lý thuyết
Ai nhớ ai không?
Hình như không!
Xuân đi, xuân không lại, dài chiếc bóng
Chăn bông trao cho người, kiếp em cô phòng
Trơ trơ thân nhan hồng, giường không, gối trống
Ai khóc ai không?
Hình như không!
Đêm phẳng lặng, đêm có sao hôm
Sao ngóng chờ nghe trống canh dồn
Năm khắc chờ, năm khắc tương tư
Người ơi đã về chưa?
Người ơi đã về chưa rứa?
Khi sáng trời mới thấy sao mai
Sao ước hẹn, sao cách xa hoài?
Giây phút gần nhau chẳng bao lâu
Người đi mô về mô?
Người đi mô về mô? (Uh-huh, huh-huh)
Ngày nào còn chung gối gấm
Giờ còn một mình em với rối rắm, ơ hờ
Ngày nào còn yêu lắm lắm
Giờ còn mình em ca nốt thăng trầm
Ngày nào mình còn chung gối gấm
Giờ còn một mình em với rối rắm, ơ hờ
Ngày nào còn yêu lắm lắm
Giờ còn mình em ca nốt thăng trầm
Ôi thấm rồi, lòng chàng sâu như sông thăm thẳm
Ôi thấm rồi, lòng chàng không thể hiểu được tình thâm
Ôi thấm rồi, lòng chàng sâu như sông thăm thẳm
Ôi thấm rồi, lòng chàng không thể hiểu được tình thâm
Ngày nào còn chung gối gấm
Giờ còn một mình em với rối rắm, ơ hờ
Ngày nào còn yêu lắm lắm
Giờ còn mình em ca nốt thăng trầm
Ngày nào mình còn chung gối gấm
Giờ còn một mình em với rối rắm, ơ hờ
Ngày nào còn yêu lắm lắm
Giờ còn mình em ca nốt thăng trầm
“Gối Gấm” chạm đến người nghe bằng sự lặng lẽ rất đàn bà: không oán trách, không níu kéo, chỉ có chờ đợi và chấp nhận. Qua giọng hát Phương Mỹ Chi, ca khúc như lời thủ thỉ trong đêm khuya, để lại dư âm buồn man mác, khiến ai từng yêu và từng đợi đều khó lòng không rung động.