Lời bài hát Lữ Khách Qua Thời Gian của Gia Huy Singer đưa người nghe vào một thế giới nhuốm màu tang thương và tiếc nuối. Với ca từ đầy bi cảm, ca khúc gợi lên hình ảnh tình yêu dở dang, nơi người ở lại chỉ còn biết tiễn biệt trong nỗi đau không lời.

Lữ Khách Qua Thời Gian – khúc bi ca giữa nhân gian và cõi mộng
“Lữ Khách Qua Thời Gian” không chỉ là một bản nhạc, mà còn là một câu chuyện được viết nên bằng nỗi buồn và nước mắt. Những hình ảnh tang thương, lễ tiễn đưa và mối tình âm dương cách biệt khiến bài hát trở thành một khúc ca day dứt, in sâu trong lòng người nghe.
Lời bài hát Lữ Khách Qua Thời Gian lyrics
Đám ma nàng tiền vàng đưa tang
Đường thiên lý hôm nay đã đoạn
Khúc chiêu hồn thỉnh nàng qua sông
Mộ cốt mới còn chưa đắp xong
Nếu như hồng trần là xa xăm
Đừng mong sẽ
Âm dương tương phùng
Nhấc chung rượu ngày nàng bước đi
Hương khói che lên thân bạch y
Tuyết rơi lạnh mộ phần thê lương
Rượu đục vẫn mang mang tiễn người
Khúc vãn cầm giờ vạn lý xa
Kẻ khăn trắng đầu xanh cắm hoa
Bên sông này vạn dặm tang ma
Còn bên ấy pháo hoa bái đường
Trước linh đường tề tựu tế hương
Nước mắt rơi
Thương cho hồng nương
Áo trắng kẻ mặn nồng tang thương
Còn người đã âm dương đoạn trường
Chút giấy tiền rải đường bay đi
Lệ nhi nữ phủ lên giá y
Phấn son điểm hồng nàng tô hương
Rượu cay đón tân nương trống kèn
Tấm quan tài đậy lại vết thương
Ba nén nhang thay cho hồng nương
Bước lên kiệu đỏ lệ hoa vương
Trần gian cũng âm dương cách biệt
Đến đây thủy hỏa đoạn càn khôn
Kiệu hoa tám người khiêng cốt xương
Tuyết bao phủ
Vạn trượng hương thôn
Nàng đưa bốn ngón tay ước thề
Bốn trăm dặm một mùi máu tanh
Oán khí vương trong đêm nhập quan
Mõ vẫn tụng một đoạn thê lương
Bài vị cắm trên tay bái đường
Em theo người về làm tân nương
Một mình hắn lặng đưa đám tang
Cũng đã từng một thời thanh hương
Từng tuyết lãnh kim ba đối ẩm
Đến nay thì một người cắm hương
Ai sẽ đi qua cương thường đây
Nếu một người một đời bi thương
Một người sẽ an nhiên vĩnh hằng
Khóc cho nàng vạn thủy thiên sương
Hồng nhan khúc ngọa thủy đã vương
Chắc chắn là đoạn tuyệt âm dương
Hồn thiêng cũng thiên thu vĩnh biệt
Đám tang nàng mờ mịt tuyết sương
Ai cắt đi dây tơ còn vương
“Lữ Khách Qua Thời Gian” để lại trong lòng người nghe không chỉ là giai điệu bi thương, mà còn là cảm giác day dứt về kiếp người, về những mối tình ngang trái vốn chẳng thể trọn vẹn.