Lời bài hát Mưa Chiều là khúc tự tình buồn bã, chậm rãi như từng hạt mưa rơi trên phố vắng. Nhạc sĩ Anh Bằng đã vẽ nên một không gian cô liêu, nơi bước chân người lữ khách hòa vào mưa, mang theo ký ức yêu thương đã xa. Ca từ giản dị nhưng thấm sâu, giai điệu trữ tình khiến người nghe như thấy lại chính mình trong một buổi chiều mưa cũ, nơi nỗi nhớ và cô đơn lặng lẽ song hành.

Nỗi cô đơn thấm lạnh trong từng hạt Mưa Chiều
“Mưa Chiều” không cần những hình ảnh cầu kỳ, chỉ bằng mưa, phố và một trái tim lạc lõng cũng đủ tạo nên dư âm rất dài. Bài hát là tiếng thở dài của người ở lại sau cuộc tình tan vỡ, khi vòng tay xưa chỉ còn trong ký ức. Mỗi câu hát trôi chậm, như kéo người nghe bước đi giữa cơn mưa dai dẳng của nỗi buồn và hoài niệm.
Lời bài hát Mưa Chiều
Lang thang trên phố dưới cơn mưa chiều
Bước chân dầm mưa trống vắng cô liêu
Từng vòng tay đầy ôm ấp tình yêu
Em vẫn như chim nhỏ ban chiều
Hiu hắt theo mưa về cuối đèo
Ai đem mưa đến cho em u sầu
Tiếng mưa buồn tênh thiếu bước chân nhau
Trời còn mưa hoài trên phố hàng cây
Không có ai che lạnh vai gầy
Mình thở dài với trời mưa bay
Mưa vẫn rơi trên hàng mi nhớ
Và mưa, mưa vẫn rơi trên làn môi buồn
Làm sao anh quên được phút giây này
Làm sao anh xa được mối tình say, cuối đời
Sao em đi mãi giữa cơn mưa buồn
Nỗi đau nào hơn đếm bước cô đơn
Lòng mình bây giờ hoang vắng lẻ loi
Trăm dối gian xin trả cho người
Giờ chỉ còn tiếng buồn mưa rơi
Ca khúc khép lại như một buổi chiều mưa không dứt, để lại trong lòng người nghe cảm giác trống trải rất quen. Đó là nỗi buồn không ồn ào, chỉ lặng lẽ thấm sâu, khiến mỗi lần giai điệu vang lên, ký ức cũ lại chợt trở về cùng tiếng mưa rơi đều đều trong tim.